贈釋秘演

宋代 蘇舜欽
高車大馬闐上京,釋曰演者何聲名。當年余嘗與之語,實亦可喜無俗情。 作詩千篇頗振絕,放意吐出吁可驚。不肯低心事鐫鑿,直欲淡泊趨杳冥。 落落吾儒坐滿室,共論愨若木陷釘。賣藥得錢輒沽酒,日費數斗同醉醒。 傷哉不櫛被佛縛,不爾烜赫灶名卿。數年不見今老矣,自說厭苦居都城。 垂頤孤坐若痴虎,眼吻開合猶光精。雄心瞥起忽四顧,便擬擊浪東南行。 開春余行可同載,相與曠快觀滄溟。
gāo chē tián shàng jīng   shì yuē yǎn zhě shēng míng dāng nián cháng zhī   shí qíng
zuò shī qiān piān zhèn jué   fàng chū jīng kěn xīn shì juān záo   zhí dàn yǎo míng
luò luò zuò mǎn 滿 shì   gòng lùn què ruò xiàn dīng mài yào qián zhé jiǔ   fèi shù dòu tóng zuì xǐng
shāng zāi zhì bèi   ěr xuǎn zào míng qīng shù nián jiàn jīn lǎo   shuō yàn chéng
chuí zuò ruò chī   yǎn wěn kāi yóu guāng jīng xióng xīn piē   biàn 便 làng dōng nán xíng
kāi chūn xíng tóng zǎi   xiāng kuàng kuài guān cāng míng