贈沈博士歌

宋代 歐陽修
沈夫子,胡為醉翁吟, 醉翁豈能知爾琴。滁山高絕滁水深, 空岩悲風夜吹林。山溜白玉懸青岑, 一瀉萬仞源莫尋。醉翁每來喜登臨, 醉倒石上遺其簪,雲荒石老歲月侵。 子有三尺徽黃金,寫我幽思窮崎嶔。 自言愛此萬仞水,謂是太古之遺音。 泉淙石亂到不平,指下嗚咽悲人心。 時時弄餘聲,言語軟滑如春禽。 嗟呼沈夫子,爾琴誠工彈且止。 我昔被謫居滌山,名雖為翁實少年。 坐中醉客誰最賢,杜彬琵琶皮作弦。 自從彬死世莫傳,玉練鎖聲入黃泉。 死生聚散日零落,耳冷心衰翁索莫。 國恩未報◇祿厚,世事多虞嗟力薄。 顏摧鬢改其一翁,心以憂醉安知樂。 沈夫子謂我,翁言何苦悲, 人生百年間,飲酒能幾時。 攬衣推琴起視夜,仰見河漢西南移。
shěn   wéi zuì wēng yín  
zuì wēng néng zhī ěr qín chú shān gāo jué chú shuǐ shēn  
kōng yán bēi fēng chuī lín shān liū bái xuán qīng cén  
xiè wàn rèn yuán xún zuì wēng měi lái dēng lín  
zuì dào shí shàng zān   yún huāng shí lǎo suì yuè qīn
zi yǒu sān chǐ huī huáng jīn   xiě yōu qióng qīn
yán ài wàn rèn shuǐ   wèi shì tài zhī yīn
quán cóng shí luàn dào píng   zhǐ xià bēi rén xīn
shí shí nòng shēng   yán ruǎn huá chūn qín
jiē shěn   ěr qín chéng gōng dàn qiě zhǐ
bèi zhé shān   míng suī wèi wēng shí shào nián
zuò zhōng zuì shuí zuì xián   bīn pa zuò xián
cóng bīn shì chuán   liàn suǒ shēng huáng quán
shēng sàn líng luò   ěr lěng xīn shuāi wēng suǒ
guó ēn wèi bào   祿 hòu   shì shì duō jiē
yán cuī bìn gǎi wēng   xīn yōu zuì ān zhī
shěn wèi   wēng yán bēi  
rén shēng bǎi nián jiān   yǐn jiǔ néng shí
lǎn tuī qín shì   yǎng jiàn hàn 西 nán