贈僧崖公

唐代 李白
昔在朗陵東,學禪白眉空。大地了鏡徹,迴旋寄輪風。 攬彼造化力,持為我神通。晚謁泰山君,親見日沒雲。 中夜臥山月,拂衣逃人群。授余金仙道,曠劫未始聞。 冥機發天光,獨朗謝垢氛。虛舟不系物,觀化游江濆。 江濆遇同聲,道崖乃僧英。說法動海岳,遊方化公卿。 手秉玉麈尾,如登白樓亭。微言注百川,亹亹信可聽。 一風鼓群有,萬籟各自鳴。啟閉八窗牖,托宿掣電霆。 自言歷天台,搏壁躡翠屏。凌兢石橋去,恍惚入青冥。 昔往今來歸,絕景無不經。何日更攜手,乘杯向蓬瀛。
zài lǎng líng dōng   xué chán bái méi kōng le jìng chè   huí xuán lún fēng
lǎn zào huà   chí wèi shén tōng wǎn tài shān jūn   qīn jiàn méi yún
zhōng shān yuè   táo rén qún shòu jīn xiān dào   kuàng jié wèi shǐ wén
míng tiān guāng   lǎng xiè gòu fēn zhōu   guān huà yóu jiāng pēn
jiāng pēn tóng shēng   dào nǎi sēng yīng shuō dòng hǎi yuè   yóu fāng huà gōng qīng
shǒu bǐng zhǔ wěi   dēng bái lóu tíng wēi yán zhù bǎi chuān   wěi wěi xìn tīng
fēng qún yǒu   wàn lài míng chuāng yǒu   tuō 宿 chè diàn tíng
yán tiān tāi   niè cuì píng líng jīng shí qiáo   huǎng qīng míng
wǎng jīn lái guī   jué jǐng jīng gèng xié shǒu   chéng bēi xiàng péng yíng