贈僧仁澤
溫溫白玉璞,楚楚秋蘭香。胡為乎此中,紙帳柏子房。
詩書豈不仁,宿念落渺茫。況有白渺親,朝露爭餘光。
時復一回首,雲飛青天長。人生能幾何,世事那能量。
不觀身上衣,昔緇今已黃。我亦何心者,邂逅成感傷。
颯然清風來,欲言言已忘。
wēn
溫
wēn
溫
bái
白
yù
玉
pú
璞
,
chǔ
楚
chǔ
楚
qiū
秋
lán
蘭
xiāng
香
hú
。
wéi
胡
hū
為
cǐ
乎
zhōng
此
zhǐ
中
,
zhàng
紙
bǎi
帳
zǐ
柏
fáng
子
房
。
shī
詩
shū
書
qǐ
豈
bù
不
rén
仁
,
sù
宿
niàn
念
luò
落
miǎo
渺
máng
茫
kuàng
。
yǒu
況
bái
有
miǎo
白
qīn
渺
zhāo
親
,
lù
朝
zhēng
露
yú
爭
guāng
餘
光
。
shí
時
fù
復
yī
一
huí
回
shǒu
首
,
yún
雲
fēi
飛
qīng
青
tiān
天
cháng
長
rén
。
shēng
人
néng
生
jǐ
能
hé
幾
shì
何
,
shì
世
nà
事
néng
那
liàng
能
量
。
bù
不
guān
觀
shēn
身
shàng
上
yī
衣
,
xī
昔
zī
緇
jīn
今
yǐ
已
huáng
黃
wǒ
。
yì
我
hé
亦
xīn
何
zhě
心
xiè
者
,
hòu
邂
chéng
逅
gǎn
成
shāng
感
傷
。
sà
颯
rán
然
qīng
清
fēng
風
lái
來
,
yù
欲
yán
言
yán
言
yǐ
已
wàng
忘
。