贈任行甫

宋代 韓淲
一自春風龍井游,遁庵僧寺最清幽。山行步穩同飛蓋,水際望窮時渡舟。 但覺眼前多逸興,豈知別後有深愁。霜天邂逅武夷路,黃葉滿川空白頭。
chūn fēng lóng jǐng yóu   dùn ān sēng zuì qīng yōu shān xíng wěn tóng fēi gài shuǐ   wàng qióng shí zhōu    
dàn jué yǎn qián duō xìng   zhī bié hòu yǒu shēn chóu shuāng tiān xiè hòu huáng   mǎn chuān 滿 kòng bái tóu