贈勤老

宋代 韓淲
客路何曾好,禪林一味清。鐘聲回短夢,梵唄入幽情。 綺語多生債,塵勞宿念輕。詩邊懷抱懶,聊復為君傾。
zēng hǎo   chán lín wèi qīng zhōng shēng huí duǎn mèng   fàn bài yōu qíng
duō shēng zhài   chén láo 宿 niàn qīng shī biān huái bào lǎn   liáo wèi jūn qīng