贈卿書記

宋代 饒節
我室如逆旅,塵坌被幾席。自是懶掃除,初非護鼠跡。 比室有道人,高潔如玉璧。時來相勞苦,倚席笑啞啞。 道人居若何,純素勝金碧。槃盂及几杖,奠置有疆埸。 青絲貫湘竹,秩秩間儒釋。短長各部伍,行列共繩尺。 試看缶中蘭,修葉淨如拭。我亦捧心顰,觸瓶污履舄。 乃知效子敗,古語不可易。時當過師語,輸寫盡胸臆。 師言吐如屑,永語嗟嘖嘖。問師何所嗟,吾道苦荊棘。 堂堂大道場,兒輩恣陵轢。苞苴幸引援,側媚乞朝夕。 爭傳外道語,盜履祖師閾。狂瀾不可回,妖氛一何逼。 柏直尚乳臭,唐儉安足惜。世無磊落人,口語謾籍籍。 豈無直道師,眾寡久不敵。常恐碧眼胡,西來苦無益。 道人僧之傑,老驥猶伏櫪。安得大寶坊,降魔掃妖癖。
shì   chén bèn bèi shì lǎn sǎo chú   chū fēi shǔ
shì yǒu dào rén   gāo jié shí lái xiāng láo   xiào
dào rén ruò   chún shèng jīn pán zhàng   diàn zhì yǒu jiāng
qīng guàn xiāng zhú   zhì zhì jiān shì duǎn cháng   háng liè gòng shéng chǐ
shì kàn fǒu zhōng lán   xiū jìng shì pěng xīn pín   chù píng
nǎi zhī xiào zi bài   shí dāng guò shī   shū xiě jǐn xiōng
shī yán xiè   yǒng jiē wèn shī suǒ jiē   dào jīng
táng táng dào chǎng   ér bèi líng bāo xìng yǐn yuán   mèi zhāo
zhēng chuán wài dào   dào shī kuáng lán huí   yāo fēn
bǎi zhí shàng xiù   táng jiǎn ān shì lěi luò rén   kǒu mán
zhí dào shī   zhòng guǎ jiǔ cháng kǒng yǎn   西 lái
dào rén sēng zhī jié   lǎo yóu ān bǎo fāng   xiáng sǎo yāo