贈莆陽卓大著順寧精舍三十韻

宋代 文天祥
人生天地間,一死非細事。 識破此條貫,八九分地位。 趙岐圖壽藏,杜牧擬墓誌。 祭文潛自撰,荷鍤伶常醉。 此等蛻浮生,見解已不易。 齊物逍遙遊,大抵蒙莊意,聖門有大法,學者必孔自。 知生未了了,未到知死地。 原始則返終,終始本一致。 後來得西銘,精蘊發洙泗。 吾體天地塞,吾氣天地帥。 一節非踐形,終身莫繼志。 舜功禹顧養,參全穎錫類。 伯奇令無違,申生恭不貳。 聖賢當其生,無日不惴惴。 彼豈不大觀,何苦勤興寐。 吾順苟不虧,吾寧始無愧。 人而有所忝,曠達未足智。 卓哉居士翁,方心不姿媚。 蒙讒以去國,七年無怨懟。 風雨三間茅,松楸接蒼翠。 斯丘亦樂哉,未老先位置。 宇宙如許大,豈以為敝屣。 當其歸去來,致命聊自遂。 天之生賢才,初意豈無為。 民胞物同與,何莫非己累。 君方仕於朝,名高貴所萃。 乾坤父母身,方來日川至。 西銘一篇書,順事為大義。 請君觀我生,姑置末四字。
rén shēng tiān jiān   fēi shì
shí tiáo guàn   jiǔ fēn wèi
zhào shòu cáng   zhì
wén qián zhuàn   chā líng cháng zuì
děng tuì shēng   jiàn jiě
xiāo yáo yóu   méng zhuāng   shèng mén yǒu   xué zhě kǒng
zhī shēng wèi liǎo liǎo   wèi dào zhī
yuán shǐ fǎn zhōng   zhōng shǐ běn zhì
hòu lái de 西 míng   jīng yùn zhū
tiān sāi   tiān shuài
jié fēi jiàn xíng   zhōng shēn zhì
shùn gōng yǎng   cān quán yǐng lèi
lìng wéi   shēn shēng gōng èr
shèng xián dāng shēng   zhuì zhuì
guān   qín xīng mèi
shùn gǒu kuī   níng shǐ kuì
rén ér yǒu suǒ tiǎn   kuàng wèi zhì
zhuó zāi shì wēng   fāng xīn 姿 mèi
méng chán guó   nián yuàn duì
fēng sān jiān máo   sōng qiū jiē cāng cuì
qiū zāi   wèi lǎo xiān wèi zhi
zhòu   wéi
dāng guī lái   zhì mìng liáo suì
tiān zhī shēng xián cái   chū wéi
mín bāo tóng   fēi lèi
jūn fāng shì cháo   míng gāo guì suǒ cuì
qián kūn shēn   fāng lái chuān zhì
西 míng piān shū   shùn shì wéi
qǐng jūn guān shēng   zhì