贈裴道人

宋代 李光
道人今年七十六,問我修行惟絕欲。密栽澀勒當疏籬,旋辟荒榛結茅屋。 不抄書,不看讀,宴坐凝然常瞑目。夜深頻咽玉池泉,晨起隨緣飽藷粥。 甘脆肥濃腐我腸,巧笑蛾眉真鴆毒。蠻煙瘴霧隘空虛,謹守藥爐誰敢觸。 我愛裴君道機熟,過我玄談已超俗。三峰頂上少人行,百尺竿頭防失足。 世人那識天地根,往來綿綿無斷續。嗟予流轉海南村,智者方明禍中福。 君不見龐道蘊,盡將活計沈湘江,自織箍籬供口腹。 又不見成都市上嚴君平,終日垂簾唯賣卜。王侯螻蟻同丘墟,學道從來貴幽獨。 蚌生珠,石含玉,看我丹成跨鴻鵠。馬蹄去去穩著鞭,關山路永多坑谷。
dào rén jīn nián shí liù   wèn xiū xíng wéi jué zāi dāng shū xuán   huāng zhēn jié máo    
chāo shū   kàn   yàn zuò níng rán cháng míng shēn pín yàn chí quán chén   suí yuán bǎo shǔ zhōu    
gān cuì féi nóng cháng   qiǎo xiào é méi zhēn zhèn mán yān zhàng ài kōng jǐn   shǒu yào shuí gǎn chù    
ài péi jūn dào shú   guò xuán tán chāo sān fēng dǐng shàng shǎo rén xíng bǎi   chǐ gān tóu 竿 fáng shī    
shì rén shí tiān gēn   wǎng lái mián 綿 mián 綿 duàn jiē liú zhuǎn hǎi nán cūn zhì   zhě fāng míng huò zhōng    
jūn jiàn páng dào yùn   jǐn jiāng huó shěn xiāng jiāng   zhī gōng kǒu  
yòu jiàn chéng shì shàng yán jūn píng   zhōng chuí lián wéi mài wáng hóu lóu tóng qiū xué   dào cóng lái guì yōu    
bàng shēng zhū   shí hán   kàn dān chéng kuà hóng wěn zhuó biān guān   shān yǒng duō kēng