贈潘谷

宋代 蘇軾
潘郎曉踏河陽春,明珠白璧驚市人。 那知望拜馬蹄下,胸中一斛泥與塵。 何似墨潘穿破褐,琅琅翠餅敲玄笏。 布衫漆黑手如龜,未害冰壺貯秋月。 世人重耳輕目前,區區張李爭媸妍。 一朝入海尋李白,空看人間畫墨仙。
pān láng xiǎo yáng chūn   míng zhū bái jīng shì rén  
zhī wàng bài xià   xiōng zhōng chén  
pān chuān 穿   láng láng cuì bǐng qiāo xuán  
shān hēi shǒu guī   wèi hài bīng zhù qiū yuè  
shì rén zhòng ěr qīng qián   zhāng zhēng chī yán  
zhāo hǎi xún bái   kōng kàn rén jiān huà xiān