贈南嶽馮處士二首

唐代 曹唐
白石溪邊自結廬,風泉滿院稱幽居。鳥啼深樹劚靈藥, 花落閒窗看道書。煙嵐晚過鹿裘濕,水月夜明山舍虛。 支頤冷笑緣名出,終日王門強曳裾。 寂寥深木閉煙霞,洞裡相知有幾家。笑看潭魚吹水沫, 醉嗔溪鹿吃蕉花。穿廚歷歷泉聲細,繞屋悠悠樹影斜。 夜靜著灰封釜灶,自添文武養丹砂。
bái shí biān jié   fēng quán mǎn 滿 yuàn chēng yōu niǎo shēn shù zhú líng yào  
huā luò xián chuāng kàn dào shū yān lán wǎn guò 鹿 qiú shī   shuǐ yuè míng shān shè
zhī lěng xiào yuán míng chū   zhōng wáng mén qiáng
liáo shēn yān xiá   dòng xiāng zhī yǒu jiā xiào kàn tán chuī shuǐ  
zuì chēn 鹿 chī jiāo huā chuān 穿 chú quán shēng   rào yōu yōu shù yǐng xié
jìng zhù huī fēng zào   tiān wén yǎng dān shā