贈呂夢得

宋代 黃裳
壯年場屋便歸休,趨向逍遙獨自游。貧後誰知心匪石,老來猶更氣橫秋。 人無直道君難合,詩有清風我怕酬。香爇一爐經一卷,紅塵應是懶回頭。
zhuàng nián chǎng biàn 便 guī xiū   xiàng xiāo yáo yóu pín hòu shéi zhī xīn fěi shí   lǎo lái yóu gèng héng qiū
rén zhí dào jūn nán   shī yǒu qīng fēng chóu xiāng ruò jīng juàn   hóng chén yìng shì lǎn huí tóu