贈呂光祿

明代 王世貞
少小事結束,薄游傾五陵。飄然杖屨去,不愛帛書徵。 人擬白衣相,自稱黔鬢僧。雄心付磨滅,幽思削憑陵。 汗馬乾坤小,雕蟲歲月增。妙能探眾有,窮始向真乘。 踏盡空山錫,誰堪續日燈。相逢但指口,吾意慕孫登。
shào xiǎo shì jié shù   báo yóu qīng líng piāo rán zhàng   ài shū zhēng    
rén bái xiāng   chēng qián bìn sēng xióng xīn miè yōu   xuē píng líng    
hàn qián kūn xiǎo   diāo chóng suì yuè zēng miào néng tàn zhòng yǒu qióng   shǐ xiàng zhēn chéng    
jǐn kōng shān   shuí kān dēng xiāng féng dàn zhǐ kǒu   sūn dēng