贈劉九思山人

宋代 李之儀
我行亦偶然,君來定何謂。風高浪如山,聞者亦已畏。 而君從一葉,過我乃特地。郵亭六日俱,臨行尤自愧。 朝出才辨色,夜歸或沾醉。殘燈不見人,待我獨忘睡。 語款多破顏,情極幾屑涕。屈指再相從,便作新井計。 我擔既弛肩,君駕亦方稅。不覺涉四年,俯仰才一喟。 每見意每加,終始不少替。顧匪求名頑,豈不懷此義。 凡生等飄蓬,何物非委蛻。為我謝故人,隨方聊自慰。
xíng ǒu rán   jūn lái dìng wèi fēng gāo làng shān   wén zhě wèi
ér jūn cóng   guò nǎi yóu tíng liù   lín xíng yóu kuì
cháo chū cái biàn   guī huò zhān zuì cán dēng jiàn rén   dài wàng shuì
kuǎn duō yán   qíng xiè zhǐ zài xiāng cóng   biàn 便 zuò xīn jǐng
dān chí jiān   jūn jià fāng shuì jué shè nián   yǎng cái kuì
měi jiàn měi jiā   zhōng shǐ shǎo fěi qiú míng wán   huái
fán shēng děng piāo péng   fēi wěi tuì wèi xiè rén   suí fāng liáo wèi