贈林碧鑒相士

宋代 文天祥
咸陽宮中四尺鏡,照人五臟何炯炯。 桑田滄海千餘年,百鍊依然化為礦。 君從何處得此物,鑄就雙瞳敵秋月。 向來照心今照形,不事瀾翻三寸舌。 遠衝風雪肯我過,看來猶未深知我。 我方簑笠立釣磯,萬事浮雲都勘破。 噫嘻吁,只今神目鬼眼紛道途,暗中許負應盧胡。 試問何如林家老碧鑒,不知天津橋上復有龍鍾無。
xián yáng gōng zhōng chǐ jìng   zhào rén zàng jiǒng jiǒng
sāng tián cāng hǎi qiān nián   bǎi liàn rán huà wèi kuàng
jūn cóng chǔ   zhù jiù shuāng tóng qiū yuè
xiàng lái zhào xīn jīn zhào xíng   shì lán fān sān cùn shé
yuǎn chōng fēng xuě kěn guò   kàn lái yóu wèi shēn zhī
fāng suō diào   wàn shì yún dōu kān
  zhī jīn shén guǐ yǎn fēn dào   àn zhōng yīng
shì wèn lín jiā lǎo jiàn   zhī tiān jīn qiáo shàng yǒu lóng zhōng