贈九峰長老

宋代 李彭
已透韶陽向上關,蔬盂茗椀每開顏。頭顱無意掃殘雪,毳衲徒來著壞山。 瘦節直疑青嶂立,道心常與白鷗閒。歸來天末一回首,應在孤峰煙靄間。
tòu sháo yáng xiàng shàng guān   shū míng wǎn měi kāi yán tóu sǎo cán xuě cuì   lái zhe huài shān    
shòu jié zhí qīng zhàng   dào xīn cháng bái ōu xián guī lái tiān huí shǒu yīng   zài fēng yān ǎi jiān