贈嵇康詩三首 其二
風人重離別,行道猶遲遲。宋玉哀登山,臨水送將歸。
伊此往昔事,言之以增悲。嘆我與嵇生,倏忽將永離。
俯察淵魚游,仰觀雙鳥飛。厲翼太清中,徘徊于丹池。
欽哉得其所,令我心獨違。言別在斯須,惄焉如朝飢。
fēng
風
rén
人
zhòng
重
lí
離
bié
別
,
háng
行
dào
道
yóu
猶
chí
遲
chí
遲
。
。
sòng
宋
yù
玉
āi
哀
dēng
登
shān
山
,
lín
臨
shuǐ
水
sòng
送
jiāng
將
guī
歸
。
。
yī
伊
cǐ
此
wǎng
往
xī
昔
shì
事
,
yán
言
zhī
之
yǐ
以
zēng
增
bēi
悲
。
。
tàn
嘆
wǒ
我
yǔ
與
jī
嵇
shēng
生
,
shū
倏
hū
忽
jiāng
將
yǒng
永
lí
離
。
。
fǔ
俯
chá
察
yuān
淵
yú
魚
yóu
游
,
yǎng
仰
guān
觀
shuāng
雙
niǎo
鳥
fēi
飛
。
。
lì
厲
yì
翼
tài
太
qīng
清
zhōng
中
,
pái
徘
huái
徊
yú
於
dān
丹
chí
池
。
。
qīn
欽
zāi
哉
de
得
qí
其
suǒ
所
,
lìng
令
wǒ
我
xīn
心
dú
獨
wéi
違
。
。
yán
言
bié
別
zài
在
sī
斯
xū
須
,
nì
惄
yān
焉
rú
如
cháo
朝
jī
飢
。
。