贈畫師劉宗海

元代 劉崧
寇盜餘五年,山林一憔悴。劉君最英發,筆墨有生氣。 蒼然祁鄭間,見此喪亂際。拔足自踰塵,師門本羅氏。 聰明破溟涬,飛動入玄契。總角解揮塗,老成兀超異。 高堂敞軒豁,圖畫入蒼翠。紛披煙霧舒,晃朗城邑麗。 霜禽晚更淨,水木寒不墜。翩翻毛翮分,的皪花果碎。 江沙隱舟楫,山雪帶遠騎。瀟湘乍微茫,衡霍忽叢萃。 冥冥開古色,漠漠浮遠勢。東南半天下,屏障光溢視。 遂令購求者,尺璧不敢貴。相逢苦漂泊,澤國春正媚。 口誦名詩文,磊落傾腹笥。窮途偶羈客,絕藝終名世。 豈必懷古人,艱難發深喟。
kòu dào nián   shān lín qiáo cuì liú jūn zuì yīng   yǒu shēng
cāng rán zhèng jiān   jiàn sāng luàn chén   shī mén běn luó shì
cōng ming míng xìng   fēi dòng xuán zǒng jiǎo jiě huī   lǎo chéng chāo
gāo táng chǎng xuān huò   huà cāng cuì fēn yān shū   huàng lǎng chéng
shuāng qín wǎn gèng jìng   shuǐ hán zhuì piān fān máo fēn   de huā guǒ suì
jiāng shā yǐn zhōu   shān xuě dài yuǎn xiāo xiāng zhà wēi máng   héng huò cóng cuì
míng míng kāi   yuǎn shì dōng nán bàn tiān xià   píng zhàng guāng shì
suì lìng gòu qiú zhě   chǐ gǎn guì xiāng féng piāo   guó chūn zhèng mèi
kǒu sòng míng shī wén   lěi luò qīng qióng ǒu   jué zhōng míng shì
huái rén   jiān nán shēn kuì