贈黃梅谷

元代 胡天游
高人卒歲守窮谷,自笑谷中無一物。何年招得玉妃魂,夜半揮鋤種明月。 蓬萊麼鳳不敢窺,白雲鎖斷橫斜枝。水邊籬落豈無地,空谷自是佳人居。 幅巾杖藜憩寂寞,玉顏對坐兩不惡。長吟蹙額亦何傷,谷有甘泉梅有萼。 瓊璣漱玉充詩腸,歲寒與爾同風霜。陽和一返冱陰室,長鋏已在煌煌堂。 山深谷絕誰為主,樵斧伐柯烏啄子。北風吹面君始歸,正恐梅妃有嗔語。 君家仙人石作羊,山頭石牛臥如床。何如叱起耕雲雨,鋤去孤根種禾黍。
gāo rén suì shǒu qióng   xiào zhōng nián zhāo fēi hún   bàn huī chú zhǒng míng yuè    
péng lái me fèng gǎn kuī   bái yún suǒ duàn héng xié zhī shuǐ biān luò kōng   shì jiā rén    
jīn zhàng   yán duì zuò liǎng è cháng yín é shāng   yǒu gān quán méi yǒu è    
qióng shù chōng shī cháng   suì hán ěr tóng fēng shuāng yáng fǎn yīn shì cháng   jiá zài huáng huáng táng    
shān shēn jué shuí wéi zhǔ   qiáo zhuó zi běi fēng chuī miàn jūn shǐ guī zhèng   kǒng méi fēi yǒu chēn    
jūn jiā xiān rén shí zuò yáng   shān tóu shí niú chuáng chì gēng yún chú   gēn zhǒng shǔ