贈韓德真詩四章

魏晉 曹攄
赫赫顯族,冠蓋峨峨。葛延王室,蘞蔓帝家。如地之岳,如天之河。 爰有韓生,體德逶迤。玉質含章,圭白無瑕。庇岳之崇,蔭林之華。 朝游龍泉,夕棲鳳柯。同宿望舒,參轡羲和。弘曜日月,不榮若何。 時不久留,日月其除。玄景嗟跎,忽淪桑榆。惜此寸陰,念彼白駒。 昔齊驥蹤,今則異塗。我頓吳坂,子亨天衢。爾足既駿,爾御亦殊。 顧我駑蹇,能不踟躕。取譬草木,假喻龍魚。 松以冬凋,蘭以春芳。龍升在雲,魚沈於梁。大地未綴,華秀梓旁。 傾質惠風,晞采朝陽。燼微難熾,根朽不長。爓不自燭,榮於何望。 幽室誰照,冀子餘光。 餘光不照,怨在貧婦。谷風遺舊,伐木敦友。嗟嗟人間,一薄一厚。 時無展季,臧文何咎。蕭生既沒,誰與結綬。攝余衣冠,歸守丘阜。 平生之要,不忘在久。枉爾結駟,軾我壟畝。
xiǎn   guān gài é é yán wáng shì liǎn   màn jiā zhī yuè tiān   zhī      
yuán yǒu hán shēng   wēi zhì hán zhāng guī   bái xiá yuè zhī chóng yīn lín   zhī huá      
cháo yóu lóng quán   fèng tóng wàng 宿 shū cān   pèi hóng yào yuè róng   ruò      
shí jiǔ liú   yuè chú xuán jǐng jiē tuó   lún sāng cùn yīn niàn   bái      
zōng   jīn dùn bǎn zi   hēng tiān ěr jùn ěr 駿   shū      
jiǎn   néng chí chú cǎo jiǎ   lóng    
sōng dōng diāo   lán chūn fāng lóng shēng zài yún   shěn liáng wèi zhuì huá xiù   páng      
qīng zhì huì fēng   cǎi zhāo yáng jìn wēi nán chì gēn   xiǔ zhǎng yàn zhú róng   wàng      
yōu shì shuí zhào   zi guāng  
guāng zhào   yuàn zài pín fēng jiù   dūn yǒu jiē jiē rén jiān báo   hòu      
shí zhǎn   zāng wén jiù xiāo shēng méi shuí   jié shòu shè guān guī shǒu   qiū      
píng shēng zhī yào   wàng zài jiǔ wǎng ěr jié shì   lǒng