贈公遠

元代 倪瓚
霜葉落欲盡,晚山看更青。躡將沙際屐,坐久水邊亭。 俯仰已如夢,漂搖同泛萍。稻粱非所戀,黃鵠思冥冥。
shuāng luò jǐn   wǎn shān kàn gèng qīng niè jiāng shā zuò   jiǔ shuǐ biān tíng    
yǎng mèng   piāo yáo tóng fàn píng dào liáng fēi suǒ liàn huáng   míng míng