贈高允詩

南北朝 宗欽
嵬峨恆嶺,滉瀁滄溟。山挺其和,水耀其精。啟茲令族,應期誕生。 華冠眾彥,偉邁群英。 於穆吾子,含貞藉茂。如彼松竹,陵霜擢秀。味老思沖,玩易體復。 戢翼九皋,聲溢宇宙。 我皇龍興,重離疊映。剛德外彰,柔明內鏡。乾象奄氣,坤厚山競。 風無殊音,俗無異徑。 經緯曰文,著述曰史。斟酌九流,錯綜幽旨。帝用詶咨,明發虛擬。 廣辟四門,披延髦士。 爾應其求,翰飛東觀。口吐瓊音,手揮霄翰。彈毫珠零,落紙錦粲。 墳無凝割,典無滯泮。 山降則謙,含柔為信。林崇日漸,明外斯進。有邈夫子,兼茲四慎。 弱而難勝,通而不峻。 南董邈矣,史功不申。固傾佞竇,雄穢美新。遷以陵腐,邕由卓泯。 時無逸勒,路盈摧輪。 尹佚謨周,孔明述魯。抑揚群致,憲章三五。昂昂高生,纂我遐武。 勿謂古今,違規易矩。 自昔索居,沈淪西藩。風馬既殊,標榜莫緣。開通有運,暗遇當年。 披衿暫面,定交一言。 咨疑秘省,訪滯京都。水鏡叔度,洗吝田蘇。望儀神婉,即象心虛。 悟言禮樂,探賾詩書。 履霜悼遷,撫節感變。嗟我年邁,迅逾激電。進乏由賜,退非回憲。 素髮掩玄,枯顏落茜。 文以會友,友由知己。詩以明言,言以通理。盼坎迷流,覿艮暗止。 庶爾虬光,回鱗曲水。
wéi é héng lǐng   huàng yàng cāng míng shān tǐng shuǐ   yào 耀 jīng lìng yìng   dàn shēng      
huá guān zhòng yàn   wěi mài qún yīng  
  hán zhēn mào sōng zhú líng   shuāng zhuó xiù wèi lǎo chōng wán        
jiǔ gāo   shēng zhòu  
huáng lóng xīng   zhòng dié yìng gāng wài zhāng róu   míng nèi jìng qián xiàng yǎn kūn hòu   shān jìng      
fēng shū yīn   jìng  
jīng wěi yuē wén   zhù shù yuē shǐ zhēn zhuó jiǔ liú cuò   zōng yōu zhǐ yòng zhòu míng        
guǎng mén   yán máo shì  
ěr yīng qiú   hàn fēi dōng guān kǒu qióng yīn shǒu   huī xiāo hàn dàn háo zhū líng luò zhǐ   jǐn càn      
fén níng   diǎn zhì pàn  
shān jiàng qiān   hán róu wèi xìn lín chóng jiàn míng   wài jìn yǒu miǎo jiān   shèn      
ruò ér nán shèng   tōng ér jùn  
nán dǒng miǎo   shǐ gōng shēn qīng nìng dòu xióng   huì měi xīn qiān líng yōng yóu   zhuó mǐn      
shí   yíng cuī lún  
yǐn zhōu   kǒng míng shù yáng qún zhì xiàn   zhāng sān áng áng gāo shēng zuǎn   xiá      
wèi jīn   wéi guī  
suǒ   shěn lún 西 fān fēng shū biāo   bǎng yuán kāi tōng yǒu yùn àn   dāng nián      
jīn zàn miàn   dìng jiāo yán  
shěng   fǎng zhì jīng shuǐ jìng shū   lìn tián wàng shén wǎn xiàng   xīn      
yán yuè   tàn shī shū  
shuāng dào qiān   jié gǎn biàn jiē nián mài xùn   diàn jìn yóu tuì fēi   huí 退 xiàn      
yǎn xuán   yán luò qiàn  
wén huì yǒu   yǒu yóu zhī shī míng yán yán   tōng pàn kǎn liú gěn   àn 覿 zhǐ      
shù ěr qiú guāng   huí lín shuǐ