贈婦詩

兩漢 秦嘉
肅肅僕夫征, 鏘鏘揚和鈴。 清晨當引邁, 束帶待雞鳴。 顧看空室中, 仿佛想姿形。 一別懷萬恨, 起坐為不寧。 何用敘我心, 遺思致款誠。 寶釵好耀首, 明鏡可鑑形。 芳香去垢穢, 素琴有清聲。 詩人感木瓜, 乃欲答瑤瓊。 愧彼贈我厚, 慚此往物輕。 雖知未足報, 貴用敘我情。
zhēng  
qiāng qiāng yáng líng
qīng chén dāng yǐn mài  
shù dài dài míng
kàn kōng shì zhōng  
fǎng 仿 xiǎng 姿 xíng
bié huái wàn hèn  
zuò wèi níng
yòng xīn  
zhì kuǎn chéng
bǎo chāi hǎo yào 耀 shǒu  
míng jìng jiàn xíng
fāng xiāng gòu huì  
qín yǒu qīng shēng
shī rén gǎn guā  
nǎi yáo qióng
kuì zèng hòu  
cán wǎng qīng
suī zhī wèi bào  
guì yòng qíng