贈法雲守光上人

宋代 劉弇
日邊開神皋,古剎面青嶂。寂寥千年後,凜凜發孤壯。 上人薝蔔英,絕軔超性相。獨鶴嶷瘦姿,層冰爛清尚。 雲遊始丁年,自副乃盂杖。鞭羊去智害,盡堊契郢匠。 喉呀般若音,浩汗卷溟漲。衢尊灑法味,如取赤子餉。 九夏天無雲,暑風濁於釀。汩吾眇西征,揮汗迷背項。 耽耽清涼境,一榻岌相向。屨滿寧嫌猜,目擊自張王。 禪場推選鋒,宛是喑嗚將。洗我苦空語,盡決濛羃盎。 兜羅辭銛棘,何有掛諸妄。露地非端倪,灑灑白牛放。 惜哉功名誤,未爾寄物當。它日虎溪傍,還期杖藜訪。
biān kāi shén gāo   chà miàn qīng zhàng liáo qiān nián hòu lǐn   lǐn zhuàng    
shàng rén zhān bo yīng   jué rèn chāo xìng xiāng shòu céng 姿   bīng làn qīng shàng    
yún yóu shǐ dīng nián   nǎi zhàng biān yáng zhì hài jǐn   è yǐng jiàng    
hóu ya yīn   hào hàn juǎn míng zhǎng zūn wèi   chì xiǎng    
jiǔ xià tiān yún   shǔ fēng zhuó niàng miǎo zhēng 西 huī   hàn bèi xiàng    
dān dān qīng liáng jìng   xiāng xiàng mǎn níng 滿 xián cāi   zhāng wáng    
chán chǎng tuī xuǎn fēng   wǎn shì yīn jiāng kōng jǐn   jué méng àng    
dōu luó xiān   yǒu guà zhū wàng fēi duān   bái niú fàng    
zāi gōng míng   wèi ěr dāng bàng hái   zhàng fǎng