贈范緯文秀才

宋代 樓鑰
中興道士以牛鳴,淡墨百果尤著聲。 妙入神品仍有靈,我不識之欽其名。 曾得烏犍兩橫軸,又有石榴才一幅。 武昌使君舊寄詩,末言秀才乃其族。 忽有緯文來款門,自言真是當家孫。 口誦羅詩若翻水,他詩歷歷俱能言。 一見前畫嘆真跡,願得生綃奮吾筆。 為作來禽對石榴,一掃橫枝生意出。 我詩不工人已陳,有詩豈復能動人。 為君一寫史君語,更求知己如羅君。
zhōng xīng dào shì niú míng   dàn bǎi guǒ yóu zhù shēng  
miào shén pǐn réng yǒu líng   shí zhī qīn míng  
céng jiān liǎng héng zhóu   yòu yǒu shí liú cái  
chāng shǐ 使 jūn jiù shī   yán xiù cai nǎi  
yǒu wěi wén lái kuǎn mén   yán zhēn shi dāng jiā sūn  
kǒu sòng luó shī ruò fān shuǐ   shī néng yán  
jiàn qián huà tàn zhēn   yuàn shēng xiāo fèn  
wéi zuò lái qín duì shí liú   sǎo héng zhī shēng chū  
shī gōng rén chén   yǒu shī néng dòng rén  
wèi jūn xiě shǐ jūn   gèng qiú zhī luó jūn