贈洞微山人

宋代 陸游
我年六十四,獲譴輸鬼薪,束書出東門,揮手謝國人,笑指身上衣,不復染京麈。 時有一老翁,祝我當自珍,卻後十五年,迎君浙江濱。 我笑語是翁,豈說他生身?事果不可知,邂逅如隔辰。 鶴髮無餘鬒,鶉衣仍苦貧。 秋風旱河頭,握手一笑新。 買酒烹雞豚,往事得具陳。 試數同朝舊,零落增悲辛。 與翁雖俱老,肝膽猶輪囷。 千里亦命駕,何況托近鄰。 秋高佳風月,相過莫厭頻。
nián liù shí   huò qiǎn shū guǐ xīn   shù shū chū dōng mén   huī shǒu xiè guó rén   xiào zhǐ shēn shàng   rǎn jīng zhǔ
shí yǒu lǎo wēng   zhù dāng zhēn   què hòu shí nián   yíng jūn zhè jiāng bīn
xiào shì wēng   shuō shēng shēn   shì guǒ zhī   xiè hòu chén
zhěn   chún réng pín
qiū fēng hàn tóu   shǒu xiào xīn
mǎi jiǔ pēng tún   wǎng shì chén
shì shù tóng cháo jiù   líng luò zēng bēi xīn
wēng suī lǎo   gān dǎn yóu lún qūn
qiān mìng jià   kuàng tuō jìn lín
qiū gāo jiā fēng yuè   xiāng guò yàn pín