贈翟公巽

宋代 張耒
我昔出守來丹陽,江流五月如探湯。 使君之居在山腹,繞舍樹石何青蒼。 千年藥根蟠井底,靈液浸灌通寒漿。 人言枸杞精變狗,夜吠往往聞空廊。 金山盪潏浪花里,一舸遙去隨魚郎。 最奇岩齋人跡少,乳水時滴白石床。 翠黿坡陀負日色,白蹢掀舞占風祥。 我泊金山凡十日,窮探力取無遺忘。 南風吹我渡江去,已厭淮南塵土黃。 二十年間多少事,身如疲馬起復僵。 淮南窮棲眾人後,朝食不充藜莧腸。 公來衰顏得一笑,側聽高論驚尋常。 窮閻過我坐至暮,滿懷珠玉無◇糠。 乃知世間有清議,未可盡以己意量。 精金白璧天所寶,理無破碎委道旁。 半年耳冷不聞此,過公矍然神激昂。 論文自顧已老丑,從事理絕隨飛翔。 斯文有屬不但爾,因公作詩我涕滂。
chū shǒu lái dān yáng   jiāng liú yuè tàn tāng  
shǐ 使 jūn zhī zài shān   rào shě shù shí qīng cāng  
qiān nián yào gēn pán jǐng   líng jìn guàn tōng hán jiāng 漿  
rén yán gǒu jīng biàn gǒu   fèi wǎng wǎng wén kōng láng  
jīn shān dàng jué làng huā   yáo suí láng  
zuì yán zhāi rén shǎo   shuǐ shí bái shí chuáng  
cuì yuán 黿 tuó   bái xiān zhàn fēng xiáng  
jīn shān fán shí   qióng tàn wàng  
nán fēng chuī jiāng   yàn huái nán chén huáng  
èr shí nián jiān duō shǎo shì   shēn jiāng  
huái nán qióng zhòng rén hòu   zhāo shí chōng xiàn cháng  
gōng lái shuāi yán xiào   tīng gāo lùn jīng xún cháng  
qióng yán guò zuò zhì   mǎn 滿 huái zhū   kāng  
nǎi zhī shì jiān yǒu qīng   wèi jǐn liàng  
jīng jīn bái tiān suǒ bǎo   suì wěi dào páng  
bàn nián ěr lěng wén   guò gōng jué rán shén áng  
lùn wén lǎo chǒu   cóng shì jué suí fēi xiáng  
wén yǒu shǔ dàn ěr   yīn gōng zuò shī pāng