贈德仲

宋代 蘇轍
我昔見子京邑時,鬚髮如漆無一絲。 今年相見潁昌布,霜雪滿面知為誰。 故人分散隔生死,孑然惟以影自隨。 憐子肝心如鐵石,昔所謂可今不移。 世間取捨竟誰是,惟有古佛終難欺。 嗟哉我自不知子,意子清淨持律師。 忽然微笑不言語,袖中錦繡開新詩。 可憐相識二十載,終日對面初不知。 蚌含明珠不肯吐,暗行沙底藏光輝。 蚌為身計良可耳,旁人不悟寧非嗤。
jiàn jīng shí    
jīn nián xiāng jiàn yǐng chāng   shuāng xuě mǎn 滿 miàn zhī wèi shuí  
rén fēn sǎn shēng   jié rán wéi yǐng suí  
lián zi gān xīn tiě shí   suǒ wèi jīn  
shì jiān shě jìng shuí shì   wéi yǒu zhōng nán  
jiē zāi zhī zi   zi qīng jìng chí shī  
rán wēi xiào yán   xiù zhōng jǐn xiù kāi xīn shī  
lián xiāng shí èr shí zài   zhōng duì miàn chū zhī  
bàng hán míng zhū kěn   àn xíng shā cáng guāng huī  
bàng wéi shēn liáng ěr   páng rén níng fēi chī