贈鄧可欺

宋代 王義山
萌一欺心理便虧,久之天定勝人為。 賈臣負擔行吟日,韓信低頭出胯時。 自怯終於強者弱,不爭是乃勝之基。 彼來欺我自欺耳,只要我心無自欺。
méng xīn biàn 便 kuī   jiǔ zhī tiān dìng shèng rén wéi  
jiǎ chén dān xíng yín   hán xìn tóu chū kuà shí  
qiè zhōng qiáng zhě ruò   zhēng shì nǎi shèng zhī  
lái ěr   zhǐ yào xīn