贈道友五首 其一

宋代 陸游
凡骨已蛻身自輕,勃落葉上行無聲。華陰市樓醉舞罷,卻上蓬峰看月明。
fán tuì shēn qīng   luò shàng xíng shēng huá yīn shì lóu zuì què   shàng péng fēng kàn yuè míng