贈道人王生一首

宋代 劉一止
夜來清商入梧桐,策策不已鳴霜風。故煙一碧萬煙樹,慘澹已有傷秋容。 嗟哉造物本何意,安得永賴長養功。我獨冷眼閱榮悴,心與日出清霜融。 子奚不來助我喜,瓮頭春風生曲米。人間有酒誰不醉,知其天者我與子。 我身雖無雙羽翰,欲將夢到三神山。借爾八尺龍鬚席,蘧然一覺俱飛還。
lái qīng shāng tóng   míng shuāng fēng yān wàn yān shù   cǎn dàn yǒu shāng qiū róng
jiē zāi zào běn   ān yǒng lài cháng yǎng gōng lěng yǎn yuè róng cuì   xīn chū qīng shuāng róng
zi lái zhù   wèng tóu chūn fēng shēng rén jiān yǒu jiǔ shuí zuì   zhī tiān zhě zi
shēn suī shuāng hàn   jiāng mèng dào sān shén shān jiè ěr chǐ lóng   rán jiào fēi hái