贈崔立之

唐代 韓愈
昔年十日雨,子桑苦寒飢。哀歌坐空室,不怨但自悲。 其友名子輿,忽然憂且思。搴裳觸泥水,裹飯往食之。 入門相對語,天命良不疑。好事漆園吏,書之存雄詞。 千年事已遠,二字情可推。我讀此篇日,正當寒雪時。 吾身固已困,吾友復何為。薄粥不足裹,深泥諒難馳。 曾無子輿事,空賦子桑詩。
nián shí   sāng hán āi zuò kōng shì   yuàn dàn bēi
yǒu míng 輿   rán yōu qiě qiān cháng chù shuǐ   guǒ fàn wǎng shí zhī
mén xiāng duì   tiān mìng liáng hǎo shì yuán   shū zhī cún xióng
qiān nián shì yuǎn   èr qíng tuī piān   zhèng dāng hán xuě shí
shēn kùn   yǒu wéi báo zhōu guǒ   shēn liàng nán chí
céng zi 輿 shì   kōng sāng shī