贈陳守道

宋代 蘇軾
一氣混淪生復生,有形有心即有情。 共見利慾飲食事,各有爪牙頭角爭。 爭時怒發霹靂火,險處直在嵌岩坑。 人偽相加有餘怨,天真喪盡無純誠。 徒自取先用極力,誰知所得皆空名。 少微處士松柏寒,蓬萊真人冰玉清。 山是心兮海為腹,陽為神兮陰為精。 渴飲靈泉水,飢食玉樹枝。 白虎化坎青龍離,鎖禁奼女關嬰兒。 樓台十二紅玻璃,木公金母相東西。 純鉛真汞星光輝,烏升兔降無年期。 停顏卻老只如此,哀哉世人迷不迷。
hùn lún shēng shēng   yǒu xíng yǒu xīn yǒu qíng  
gòng jiàn yǐn shí shì   yǒu zhǎo tóu jiǎo zhēng  
zhēng shí huǒ   xiǎn chù zhí zài qiàn yán kēng  
rén wěi xiāng jiā yǒu yuàn   tiān zhēn sàng jìn chún chéng  
xiān yòng   shéi zhī suǒ de jiē kōng míng  
shǎo wēi chǔ shì sōng bǎi hán   péng lái zhēn rén bīng qīng  
shān shì xīn hǎi wèi   yáng wèi shén yīn wèi jīng  
yǐn líng quán shuǐ   shí shù zhī  
bái huà kǎn qīng lóng   suǒ jìn chà guān yīng ér  
lóu tái shí èr hóng   gōng jīn xiāng dōng 西  
chún qiān zhēn gǒng xīng guāng huī   shēng jiàng nián  
tíng yán què lǎo zhī   āi zāi shì rén