贈陳師道

宋代 黃庭堅
陳侯學詩如學道,又似秋蟲噫寒草。 日晏腸鳴不俛眉,得意古人便忘老。 君不見向來河伯負兩河,觀海乃知身一蠡。 旅床爭席方歸去,秋水黏天不自多。 春風吹園動花鳥,霜月入戶寒皎皎。 十度欲言九度休,萬人叢中一人曉。 貧無置錐人所憐,窮到無錐不屬天。 呻吟成聲可管弦,能與不能安足言。
chén hóu xué shī xué dào   yòu shì qiū chóng hán cǎo
yàn cháng míng miǎn méi   rén biàn 便 wàng lǎo
jūn jiàn xiàng lái liǎng   guān hǎi nǎi zhī shēn
chuáng zhēng fāng guī   qiū shuǐ nián tiān duō
chūn fēng chuī yuán dòng huā niǎo   shuāng yuè hán jiǎo jiǎo
shí yán jiǔ xiū   wàn rén cóng zhōng rén xiǎo
pín zhì zhuī rén suǒ lián   qióng dào zhuī shǔ tiān
shēn yín chéng shēng guǎn xián   néng néng ān yán