贈陳侯一首

宋代 饒節
古人已朽不可作,長安年少多嶽嶽。太官五斗僅代耕,舒緩養高簡然諾。 陳侯氣穩天機精,心胸開霽脫檢繩。只今冠佩奉朝請,折節重士身自輕。 主人斗酒相逢迎,金尊玉槃紅燭明。黃花開徹秋未了,殘月掛檐霜氣清。 氣吞百吏不足數,滑稽巧中一座傾。座客未用喜且愕,陳侯吏事復不惡。 簿書獄訟談笑了,盜賊骨驚吏膽落。至今魯山駕車處,會使齊兒畏朱博。 方今天子坐明堂,指麾夷狄如驅羊。安得吏師如侯者,上應列宿布四方,政治豈但幾成康。
rén xiǔ zuò   cháng ān nián shào duō yuè yuè tài guān dǒu jǐn dài gēng shū   huǎn yǎng gāo jiǎn rán nuò    
chén hóu wěn tiān jīng   xīn xiōng kāi tuō jiǎn shéng zhī jīn guān pèi fèng cháo qǐng zhé   jié zhòng shì shēn qīng    
zhǔ rén dǒu jiǔ xiāng féng yíng   jīn zūn pán hóng zhú míng huáng huā kāi chè qiū wèi liǎo cán   yuè guà yán shuāng qīng    
tūn bǎi shù   huá qiǎo zhōng zuò qīng zuò wèi yòng qiě è chén   hóu shì è    
簿 shū sòng tán xiào le   dào zéi jīng dǎn luò zhì jīn shān jià chē chù huì   shǐ 使 ér wèi zhū    
fāng jīn tiān zuò míng táng   zhǐ huī yáng ān shī hòu zhě shàng   yīng liè 宿 fāng zhèng   zhì dàn chéng kāng