贈晁十七

宋代 張耒
應之風骨世絕倫,濯濯芳柳當青春。 瓊瑤冰雪照一坐,我恐子是神仙人。 十年聲名望不見,一日邂逅情相親。 安仁白璧絕瑕玷,宗之玉樹無埃塵。 襟清胸明遇事敏,西河舊政傳諸民。 縣門高開吏束手,訟至立決如有神。 別君還家恍如失,咫尺莫見徒為鄰。 會期殘春再攜手,滿引大釂無辭頻。
yīng zhī fēng shì jué lún   zhuó zhuó fāng liǔ dāng qīng chūn  
qióng yáo bīng xuě zhào zuò   kǒng zi shì shén xiān rén  
shí nián shēng míng wàng jiàn   xiè hòu qíng xiāng qīn  
ān rén bái jué xiá diàn   zōng zhī shù āi chén  
jīn qīng xiōng míng shì mǐn   西 jiù zhèng chuán zhū mín  
xiàn mén gāo kāi shù shǒu   sòng zhì jué yǒu shén  
bié jūn huán jiā huǎng shī   zhǐ chǐ jiàn wèi lín  
huì cán chūn zài xié shǒu   mǎn 滿 yǐn jiào pín