贈柴取中

明代 張寧
東風扇微和,萬卉敷春陽。盈盈桃李花,爛然競容光。 綿綿路傍草,根株亦交相。及時起涼飆,零落隨秋霜。 爭如谷中蘭,清標壓群芳。雖無艷冶姿,而有冷淡香。 奈何歲華晚,保此故意長。傷哉綠綺琴,紉佩羅衣裳。 視彼同心人,德音實難忘。
dōng fēng shàn wēi   wàn huì chūn yáng yíng yíng táo huā làn   rán jìng róng guāng    
mián 綿 mián 綿 bàng cǎo   gēn zhū jiāo xiāng shí liáng biāo líng   luò suí qiū shuāng    
zhēng zhōng lán   qīng biāo qún fāng suī yàn ér 姿   yǒu lěng dàn xiāng    
nài suì huá wǎn   bǎo zhǎng shāng zāi qín rèn   pèi luó shang    
shì tóng xīn rén   yīn shí nán wàng