贈曹山長老了如

宋代 孫覿
一念掛世網,平生誤儒冠。笑看蠅穴紙,坐待鯰緣竿。 薨薨醯醬瓿,豈識天壤寬。老如本逢掖,詩肩尚儒酸。 久纏冠蓋蔓,忽作泡影觀。堂堂人天師,三世一指彈。 身閒雲月出,骨老霜松寒。我生飽憂患,將心覓人安。 目擊有妙寄,語樂非世歡。坐穩且復留,火芋分懶殘。
niàn guà shì wǎng   píng shēng guān xiào kàn yíng xué zhǐ zuò   dài nián yuán gān   竿  
hōng hōng jiàng   shí tiān rǎng kuān lǎo běn féng shī   jiān shàng suān    
jiǔ chán guān gài màn   zuò pào yǐng guān táng táng rén tiān shī sān   shì zhǐ dàn    
shēn xián yún yuè chū   lǎo shuāng sōng hán shēng bǎo yōu huàn jiāng   xīn rén ān    
yǒu miào   fēi shì huān zuò wěn qiě liú huǒ   fēn lǎn cán