贈蔡彥規

宋代 張耒
我不見蔡子,杜門十日余。 今日叩我門,滿手攜瓊琚。 鏗鏘寫我前,雜以貝與珠。 我愕不知報,低頭驚且吁。 讀畢致於懷,餘光溢衿裾。 坐令簞瓢室,磊犖堆璠璵。 我拙寡所合,甘為不材樗。 嗟君何所聞,屢枉長者車。 我來淮南遊,靄靄子之譽。 驊騮走千里,凡馬安能逾。 奈予不自量,痛鞭而疾驅。 常憂過所往,疲憊傷吾軀。 願君少待我,且欲休吾駒。 跳奔舍其群,子樂誰與俱。 俯身援其類,是亦仁之徒。 不然但用我,畏甚將逃逋。 何如少待之,效技供子娛。 我無功名願,與世日益疏。 反慕古沮溺,窮年事耕鋤。 皇皇吾夫子,憂世亦勤劬。 雖然竟何就,孰若安以居。 人生各有懷,未用相賢愚。 得樂願即止,安能較錙銖。 又疑異所任,勞逸事亦殊。 作歌以訊之,子意當何如。
jiàn cài zi   mén shí  
jīn kòu mén   mǎn 滿 shǒu xié qióng  
kēng qiāng xiě qián   bèi zhū  
è zhī bào   tóu jīng qiě  
zhì huái   guāng jīn  
zuò lìng dān piáo shì   lěi luò duī fán  
zhuō guǎ suǒ   gān wèi cái chū  
jiē jūn suǒ wén   wǎng zhǎng zhě chē  
lái huái nán yóu   ǎi ǎi zi zhī  
huá liú zǒu qiān   fán ān néng  
nài liàng   tòng biān ér  
cháng yōu guò suǒ wǎng   bèi shāng  
yuàn jūn shǎo dài   qiě xiū  
tiào bēn shě qún   zi shuí  
shēn yuán lèi   shì rén zhī  
rán dàn yòng   wèi shén jiāng táo  
shǎo dài zhī   xiào gōng zi  
gōng míng yuàn   shì shū  
fǎn   qióng nián shì gēng chú  
huáng huáng   yōu shì qín  
suī rán jìng jiù   shú ruò ān  
rén shēng yǒu huái   wèi yòng xiāng xián  
yuàn zhǐ   ān néng jiào zhū  
yòu suǒ rèn   láo shì shū  
zuò xùn zhī   zi dāng