贈卜者張生歌張歷陽人也

宋代 李廌
我憶扁舟昔南渡,江心忽值蛟龍怒。 大浪崩騰舞我舟,尾脅蜿蜒束吾櫓。 怒聲如雷雷火烈,腥風鼓天天如霧。 我觀蛟龍等一戲,眾面倉惶獨無怖。 平生忠信天自知,死葬江魚未應悞。 須臾水天碧鏡淨,順風入帆風若御。 歷陽古岸艤荒亭,寒雲澹澹依江樹。 江南山水天下奇,更在江山奇險處。 朱門玉窗帶青嶂,想見君家傍煙嶼。 我今西來二十年,夢寐江南見幽趣。 夫君何為抱奇術,輕去故鄉踏長路。 胸中秀氣未甘蟄,欲繼君平齊季主。 術高不肯等閒售,惟喜遨遊卜卿輔。 爾來山郭坐空館,憐我困窮為推數。 閱人多矣君自信,歸去來兮余已悟。 少年飛動已知非,老來憂患寧堪顧。 壯時猶愧不如人,豈復衰殘強馳騖。 儻來軒冕任去留,縱有功名逼遲暮。 箕山之陰潁水湄,二頃荒田安畎畝。 曲肱飲水吾自樂,乘堅齒肥烏足慕。 吾生貧賤吾自知,不解脅肩求貴富。 我如富貴當蚤得,已可通侯封萬戶。 惟有退身可自如,造物哀憐應不拒。 扁舟常系屋南溪,會當乘興江南去。
piān zhōu nán   jiāng xīn zhí jiāo lóng
làng bēng téng zhōu   wěi xié wān yán shù
shēng léi léi huǒ liè   xīng fēng tiān tiān
guān jiāo lóng děng   zhòng miàn cāng huáng
píng shēng zhōng xìn tiān zhī   zàng jiāng wèi yìng
shuǐ tiān jìng jìng   shùn fēng fān fēng ruò
yáng àn huāng tíng   hán yún dàn dàn jiāng shù
jiāng nán shān shuǐ tiān xià   gèng zài jiāng shān xiǎn chù
zhū mén chuāng dài qīng zhàng   xiǎng jiàn jūn jiā bàng yān
jīn 西 lái èr shí nián   mèng mèi jiāng nán jiàn yōu
jūn wéi bào shù   qīng xiāng cháng
xiōng zhōng xiù qi wèi gān zhé   jūn píng zhǔ
shù gāo kěn děng xián shòu   wéi áo yóu bo qīng
ěr lái shān guō zuò kōng guǎn   lián kùn qióng wèi tuī shù
yuè rén duō jūn xìn   guī lái
shào nián fēi dòng zhī fēi   lǎo lái yōu huàn níng kān
zhuàng shí yóu kuì rén   shuāi cán qiáng chí
tǎng lái xuān miǎn rèn liú   zòng yǒu gōng míng chí
shān zhī yīn yǐng shuǐ méi   èr qǐng huāng tián ān quǎn
gōng yǐn shuǐ   chéng jiān chǐ féi
shēng pín jiàn zhī   jiě xié jiān qiú guì
guì dāng zǎo   tōng hòu fēng wàn
wéi yǒu tuì 退 shēn   zào āi lián yīng
piān zhōu cháng nán   huì dāng chéng xìng jiāng nán