贈別殷山人說易後歸幽墅

唐代 孟郊
夫子說天地,若與靈龜言。幽幽人不知,一一予所敦。 秋月吐白夜,涼風韻清源。旁通忽已遠,神感寂不喧。 一悟袪萬結,夕懷傾朝煩。旅輈無停波,別馬嘶去轅。 殷勤荒草士,會有知己論。
shuō tiān   ruò líng guī yán yōu yōu rén zhī   suǒ dūn
qiū yuè bái   liáng fēng yùn qīng yuán páng tōng yuǎn   shén gǎn xuān
wàn jié   huái qīng cháo fán zhōu tíng   bié yuán
yīn qín huāng cǎo shì   huì yǒu zhī lùn