贈別王礎臣

清代 陳恭尹
天生豪傑將何益,王郎四十為閒客。無意初從嶺外行,因人更有黔中役。 高牙大旆照江滸,欲駐征帆那可得。客中沽酒贈別離,可惜荔枝猶未赤。 王郎眼大少所推,長身廣顙好髯髭。數著欲了天下事,千載不受英雄欺。 走筆文章盈百紙,廿史六經如瀉水。魏武才堪捉佩刀,楊修未足稱兒子。 去冬相識三城南,一日不見思不堪。如何棄我復遠道,五溪蠻洞多煙嵐。 舊諳風土應無疵,萬里為親備甘旨。醉別天涯日暮心,丈夫未必終如此。
tiān shēng háo jié jiāng   wáng láng shí wèi xián chū cóng lǐng wài háng   yīn rén gèng yǒu qián zhōng
gāo pèi zhào jiāng   zhù zhēng fān zhōng jiǔ zèng bié   zhī yóu wèi chì
wáng láng yǎn shǎo suǒ tuī   cháng shēn guǎng sǎng hǎo rán shù zhù le tiān xià shì   qiān zǎi shòu yīng xióng
zǒu wén zhāng yíng bǎi zhǐ   niàn 廿 shǐ liù jīng xiè shuǐ wèi cái kān zhuō pèi dāo   yáng xiū wèi chēng ér zi
dōng xiāng shí sān chéng nán   jiàn kān yuǎn dào   mán dòng duō yān lán
jiù ān fēng yīng   wàn wèi qīn bèi gān zhǐ zuì bié tiān xīn   zhàng wèi zhōng