贈別胡生

明代 王世貞
晚途頗厭常,胡生實奇絕。磊落饒意氣,昂藏秀風骨。 春城喧吳趨,弦管中夜發。忽彈廣陵散,寄思在寥闊。 泠然中心賞,焉能媚時悅。無竽恥齊濫,有璞甘楚刖。 少年易窺人,不為兒曹說。
wǎn yàn cháng   shēng shí jué lěi luò ráo áng   cáng xiù fēng    
chūn chéng xuān   xián guǎn zhōng fèi dàn guǎng líng sàn   zài liáo kuò    
líng rán zhōng xīn shǎng   yān néng mèi shí yuè chǐ làn yǒu   gān chǔ yuè    
shào nián kuī rén   wéi ér cáo shuō