贈別崔純亮

唐代 孟郊
食薺腸亦苦,強歌聲無歡。出門即有礙,誰謂天地寬。 有礙非遐方,長安大道傍。小人智慮險,平地生太行。 鏡破不改光,蘭死不改香。始知君子心,交久道益彰。 君心與我懷,離別俱回遑。譬如浸櫱泉,流苦已日長。 忍泣目易衰,忍憂形易傷。項籍豈不壯,賈生豈不良。 當其失意時,涕泗各沾裳。古人勸加餐,此餐難自強。 一飯九祝噎,一嗟十斷腸。況是兒女怨,怨氣凌彼蒼。 彼蒼若有知,白日下清霜。今朝始驚嘆,碧落空茫茫。
shí cháng   qiáng shēng huān chū mén yǒu ài   shuí wèi tiān kuān
yǒu ài fēi xiá fāng   cháng ān dào bàng xiǎo rén zhì xiǎn   píng shēng tài xíng
jìng gǎi guāng   lán gǎi xiāng shǐ zhī jūn zi xīn   jiāo jiǔ dào zhāng
jūn xīn huái   bié huí huáng jìn niè quán   liú zhǎng
rěn shuāi   rěn yōu xíng shāng xiàng zhuàng   jiǎ shēng liáng
dāng shī shí   zhān shang rén quàn jiā cān   cān nán qiáng
fàn jiǔ zhù   jiē shí duàn cháng kuàng shì ér yuàn   yuàn líng cāng
cāng ruò yǒu zhī   bái xià qīng shuāng jīn zhāo shǐ jīng tàn   luò kōng máng máng