贈別曾編修歸廬陵葬學士兄

元代 揭傒斯
孟冬涼風厲,謁告歸廬陵。阿兄在九原,歲暮豈遑寧。 兄昔事武皇,海內希英聲。意氣動人主,文采何縱橫。 時事一朝異,長揖去躬耕。令弟紹芳猷,策足在承明。 如何奄忽間,南北隔死生。方舟發京國,日落煙霧青。 萬感緣中來,惕焉如有懲。羈臣戀魏闕,一夕魂九升。 君子恩義重,況此骨肉情。情深不可忘,悠悠道路長。 山川日夕改,我行殊未央。稍出燕冀都,已涉齊魯疆。 高天圍四野,悵望但茫茫。道傍多古墳,塋域遞相當。 荒草吹北風,日夕下牛羊。不知何代人,於此閱興亡。 自古既有死,誰獨免摧傷。死者雖所同,私懷詎能已。 途路猶感傷,況吾兄與弟。世俗日衰謝,常懼莫能起。 生者忽若遺,誰復哀其死。念昔賢哲人,一一去為鬼。 詩書捐篋笥,采采當路子。掞藻廁明庭,幸與君子同。 矧在弱冠年,已獲承其風。家本聖門後,孝友世所隆。 何意手足親,一別曠音容。及我南歸日,舟楫復相從。 皦皦寒日高,冥冥厲征鴻。落帆滄江際,渺然忽西東。 努力慎所託,無為謾勞躬。
mèng dōng liáng fēng   gào guī líng ā xiōng zài jiǔ yuán   suì huáng níng
xiōng shì huáng   hǎi nèi yīng shēng dòng rén zhǔ   wén cǎi zòng héng
shí shì zhāo   cháng gōng gēng lìng shào fāng yóu   zài chéng míng
yǎn jiān   nán běi shēng fāng zhōu jīng guó   luò yān qīng
wàn gǎn yuán zhōng lái   yān yǒu chéng chén liàn wèi quē   hún jiǔ shēng
jūn zi ēn zhòng   kuàng ròu qíng qíng shēn wàng   yōu yōu dào cháng
shān chuān gǎi   xíng shū wèi yāng shāo chū yàn dōu   shè jiāng
gāo tiān wéi   chàng wàng dàn máng máng dào bàng duō fén   yíng xiāng dāng
huāng cǎo chuī běi fēng   xià niú yáng zhī dài rén   yuè xīng wáng
yǒu   shuí miǎn cuī shāng zhě suī suǒ tóng   huái néng
yóu gǎn shāng   kuàng xiōng shì shuāi xiè   cháng néng
shēng zhě ruò   shuí āi niàn xián zhé rén   wèi guǐ
shī shū juān qiè   cǎi cǎi dāng zi yàn zǎo míng tíng   xìng jūn zi tóng
shěn zài ruò guàn nián   huò chéng fēng jiā běn shèng mén hòu   xiào yǒu shì suǒ lóng
shǒu qīn   bié kuàng yīn róng nán guī   zhōu xiāng cóng
jiǎo jiǎo hán gāo   míng míng zhēng hóng luò fān cāng jiāng   miǎo rán 西 dōng
shèn suǒ tuō   wéi màn láo gōng