贈寶山詩僧鐵岸

清代 繆徵甲
鐵岸不滿五尺長,酒酣芒角生枯腸。世無知我行已矣,收拾智慧歸空王。 譚禪說劍吾不曉,但讀君詩每絕倒。蛟龍蜿蟺雲錦張,塵垢秕糠一筆掃。 儀秦抵掌壯士羞,抱關屠狗驕王侯。六朝而後開釋典,豪傑往往逃緇流。 昌黎闢佛重大顛,歐陽亦稱秘演賢。二公具眼有真識,肯與流俗相周旋。 鐵岸十五二十時,抗懷經濟酬所知。如何一蹶不得復,大江南北徒奔馳。 海旁樓台多蜃氣,可憐立錐竟無地。將相公侯何足論,破衲芒鞋小遊戲。 夜坐蒲團萬緣寂,舊劍飛騰欲破壁。有時醉臥錦瑟旁,一聲玉笛花芒芒。 昨日毗陵乍傾蓋,落落行蹤太無賴。冷官席上訴平生,痛哭狂歌見者怪。 問君何不還儒宗,掉頭大笑如痴聾。君看傲岸好男子,坎坷那得全其躬。 鴻飛太空脫網罟,鯨歸大海息風雨。不在天兮不在淵,一個詩僧有千古。
tiě àn mǎn 滿 chǐ zhǎng   jiǔ hān máng jiǎo shēng cháng shì zhī xíng shōu   shí zhì huì guī kōng wáng    
tán chán shuō jiàn xiǎo   dàn jūn shī měi jué dǎo jiāo lóng wān dàn yún jǐn zhāng chén   gòu kāng sǎo    
qín zhǐ zhǎng zhuàng shì xiū   bào guān gǒu jiāo wáng hóu liù cháo ér hòu kāi shì diǎn háo   jié wǎng wǎng táo liú    
chāng zhòng diān   ōu yáng chēng yǎn xián èr gōng yǎn yǒu zhēn shí kěn   liú xiāng zhōu xuán    
tiě àn shí èr shí shí   kàng huái jīng chóu suǒ zhī jué   jiāng nán běi bēn chí    
hǎi páng lóu tái duō shèn   lián zhuī jìng jiàng xiàng gōng hóu lùn   máng xié xiǎo yóu    
zuò tuán wàn yuán   jiù jiàn fēi téng yǒu shí zuì jǐn páng   shēng huā máng máng    
zuó líng zhà qīng gài   luò luò xíng zōng tài lài lěng guān shàng píng shēng tòng   kuáng jiàn zhě guài    
wèn jūn hái zōng   diào tóu xiào chī lóng jūn kàn ào àn hǎo nán kǎn   de quán gōng    
hóng fēi tài kōng tuō wǎng   jīng guī hǎi fēng zài tiān zài yuān   shī sēng yǒu qiān