責雞

宋代 周紫芝
豢犬欲司夜,畜雞要鳴晨。二物一失職,遂辜畜養恩。 嗟我籠中雞,芥羽光照人。峨冠事飲啄,緘口隨晨昏。 我怒欲爾烹,雞笑復自陳。君看多言者,以忠獲怒嗔。 台評與幕辨,呶呶常殺身。幸此北窗臥,頗似羲皇民。 五起笑朝士,三號驚夢魂。使子臥紅日,謝客扃柴門。 此意殊不惡,誚我無諄諄。
huàn quǎn   chù yào míng chén èr shī zhí suì   yǎng ēn    
jiē lóng zhōng   jiè guāng zhào rén é guān shì yǐn zhuó jiān   kǒu suí chén hūn    
ěr pēng   xiào chén jūn kàn duō yán zhě   zhōng huò chēn    
tái píng biàn   náo náo cháng shā shēn xìng běi chuāng   shì huáng mín    
xiào cháo shì   sān hào jīng mèng hún shǐ zi 使 hóng xiè   jiōng chái mén    
shū è   qiào zhūn zhūn