雜言四首 其四
吾嘗觀四時,亦復悲草木。秋風落人間,百卉不敢綠。
豈無岩谷英,粲粲若松菊。但得根本堅,自然耐幽獨。
wú
吾
cháng
嘗
guān
觀
sì
四
shí
時
,
yì
亦
fù
復
bēi
悲
cǎo
草
mù
木
。
。
qiū
秋
fēng
風
luò
落
rén
人
jiān
間
,
bǎi
百
huì
卉
bù
不
gǎn
敢
lǜ
綠
。
。
qǐ
豈
wú
無
yán
岩
gǔ
谷
yīng
英
,
càn
粲
càn
粲
ruò
若
sōng
松
jú
菊
。
。
dàn
但
dé
得
gēn
根
běn
本
jiān
堅
,
zì
自
rán
然
nài
耐
yōu
幽
dú
獨
。
。