雜興 其一

清代 戴粟珍
好山當我門,空翠落硯幾。層軒敞虛幕,日坐嵐光里。 岩壑變陰晴,雲藍間青紫。紅樹障峰腰,斷霞結疏綺。 何處憩冥情,即此諳畫理。我心素已間,近復淡於洗。 終日了無言,澄澄對止水。
hǎo shān dāng mén   kōng cuì luò yàn céng xuān chǎng   zuò lán guāng
yán biàn yīn qíng   yún lán jiān qīng hóng shù zhàng fēng yāo   duàn xiá jié shū
chǔ míng qíng   ān huà xīn jiān   jìn dàn
zhōng liǎo yán   chéng chéng duì zhǐ shuǐ