雜興 其七

明代 李攀龍
翩翩西北風,蕭蕭枯桑林。登高使人望,秋氣悲我心。 叢台蔓寒草,易水清且深。當時燕趙士,慷慨有遺音。
piān piān 西 běi fēng   xiāo xiāo sāng lín dēng gāo shǐ 使 rén wàng   qiū bēi xīn
cóng tái màn hán cǎo   shuǐ qīng qiě shēn dāng shí yān zhào shì   kāng kǎi yǒu yīn